Những khoảnh khắc đáng nhớ

Người thầy đặc biệt của tôi (Phần 2)

Trên đường đến nhà Long ở Hào Nam. Tôi mua một bó hoa hồng đỏ đến để tặng em.

Đến nhà em vào một chiều cuối hè, mẹ em ra mở cửa và bảo: " Long ơi, BS Nga đến thăm con đây này". Tôi hơi xấu hổ với em và với chính mình, khi 10 năm qua tôi đã quên em và không còn biết em sống chết ra sao.

Tôi bước vào phòng, đập vào mắt tôi là hình ảnh em nằm giữa phòng, trên một cái giường đăc biệt. Cái giường em nằm rất hiện đại, có thể quay nghiêng ngửa cao thấp tùy ý của người bệnh. Dưới khoét 1 cái lỗ có chặn có thể rút ra vào đươc khi em đi vệ sinh. Cái sonde tự tạo để hứng nước tiểu. Nhưng điều đặc biệt là hệ thống các thanh i-nốc được nối bằng các dây dợ ở trên cao để người bệnh có thể đặt tay vào cầm bút để vẽ. Trên có các trục bánh xe để có thể di chuyển đc 2 tay đã liệt.

Tôi nhìn Long gầy gò, xanh xao. Em mỉm cười chào tôi. Vào nhà rất âm u, hơi có mùi người ốm lâu ngày. Như có một luồng điện ớn lạnh chạy dọc cơ thể khiến tôi rùng mình, trào nước mắt. Em ăn ở thế này ư? Với cuộc sống đầy ải như thế này mà em có triển lãm tranh ư? Thật là phi thường khó có thể tưởng tượng được. Tôi cúi mặt để tránh em nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên mặt tôi. Trấn tĩnh một lúc. Tôi nói chuyện với em, hỏi han cuộc sống của em.

Gia đình thuê một người giúp việc chăm sóc cho em. Thì ra khi về, em bị loét vùng cùng cụt, đã phải phẫu thuật chuyển vạt da để chống loét và 2 lần vào bệnh viện Thanh Nhàn để điều trị nhiễm trùng ngược dòng đường nước tiểu. Trong suốt quá trình nói chuyện em luôn mỉm cười. Nụ cười cương nghị như chấp nhận số phận nghiệt ngã 10 năm qua và quyết liệt sống tiếp dù có xảy ra bất cứ điều gì. Tôi vẫn thấy trong lòng tràn ngập xúc cảm. Tôi vốn là người hay nhìn thẳng. Mà hôm ấy tôi không dám nhìn vào ánh mắt em. Tôi thực sự xót xa cho số phận em. Tôi trách em sao đi mổ và vào viện không gọi tôi để tôi giúp. Em bảo: "Em tàn phế thế này, em phải đi theo tuyến để có bảo hiểm. 10 năm qua kinh tế nhà em kiệt quệ vì em rồi. Em không được phép lãng phí tiền của của bố mẹ". Tôi thật sự cảm thấy có lỗi với gia đình em và em.

Sau đó, em bảo: "Em bị loét lại vùng cùng cụt, chị xem liệu em có thể ra khai mạc giới thiệu triển lãm được không". Tôi đồng ý rồi xem cho em. Trời ạ! Tôi không tin nổi ở mắt mình. Vết loét lõm sâu ăn cả vào xương cùng cụt, xung quanh viêm tấy đỏ rực. Bốc mùi thối. Tôi thay rửa vết thương cho em sạch sẽ và bảo: "Em có đau lắm không? Nếu ngồi chắc khó rồi. Phải có cái giường chuyên dụng để không bị tỳ đè, may ra mới ra triển lãm đươc". Tôi dặn dò em cách vệ sinh thay băng và vs vùng loét và gọi điện cho tôi nếu cần. Em cười cay đắng rồi nói: "Em nghĩ em sẽ không thể dự khai mạc triển lãm tranh được nên đã làm một video clip để chiếu tại triển lãm thay cho lời giới thiệu chị a".

Em đã đoán đúng. Ngày 5.8.2009. Em không thể đến được triển lãm tranh của em vì vết loét cùng cụt xưng tấy khiến em đau đớn không thể ngồi được mà phải nằm.

Tôi ngồi nói chuyện với em về những năm tháng sau khi ra viện em phải vận lộn với cuộc sống như thế nào? Từ chuyện ăn uống, vệ sinh cá nhân di chuyển đều phải dựa vào mẹ và người giúp việc. Em cũng có may mắn khi được các học trò của mẹ em ( Họ là người nước ngoài) góp tiền mua cho em cái giường đa năng để em nằm, ngồi trên đó để thực hiện giấc mơ dang dở của em.

Câu chuyện cũng đến lúc kết thúc. Tôi tặng em bó hoa và chúc em thành công. Tôi còn 3tr200k trong ví. Tôi khẩn khoản biếu mẹ em 3tr nhưng bà nhất định không nhận. Bà mếu máo, nước mắt tuôn rơi trên đôi mắt già nua của bà. Bao nỗi buồn, u uất, lòng yêu thương con trai tàn phế, bất hạnh của bà như được trút vào tiếng khóc, vào những giọt nước mát ai oán của bà. Bà thốt lên: "Sao mà nó lại khổ thế". Tôi phải xin mãi bà mới nhận và không quên hẹn: "cháu nhớ tới dự triển lãm nhé". Tôi cám ơn bà và hứa sẽ đến triển lãm của con trai bà. Con gái tôi đi cùng mẹ im lặng từ đầu đến cuối, khi lên xe nó bảo "chú ấy đáng thương mà nghị lực quá mẹ nhỉ".

Triển lãm tranh của em đã được các bạn em thực hiện giúp em khi em 39 tuổi.

Chiều 5.8.2009. 

Sau giờ làm việc, tôi đến Yết Kiêu để tham dự khai mạc triển lãm tranh của Long. Rất đông người tham dự sự kiện và hầu hết là các họa sĩ của trường mỹ thuật, gia đình, bạn bè Long và các nhà báo. Chắc chỉ có tôi và Bác sĩ Nghĩa (phẫu thuật viên) là ngoại đạo. Từ xa mẹ Long đã nhìn thấy tôi, bà bước ra cửa mời tôi vào phòng triển lãm. Bà mặc một áo dài màu tím, gương mặt bà rạng rỡ. Lần đầu tiên kể từ khi biết bà, tôi thấy bà có nét mặt tươi vui, rạng ngời như vậy. Bà giới thiệu tôi với một nhà báo nữ, rồi tay bắt mặt mừng với những người khác. Tôi xiết bao vui mừng đi vào tìm em...

Nhưng đúng như em nói , em không thể có mặt khai mạc triển lãm vì vết loét viêm tấy đỏ, đau đớn đến nỗi ngồi xe đẩy em còn không thể.

Cuộc khai mạc triển lãm mang tên "Life - Sự sống" diễn ra không khí trầm lắng, tất cả đều nghẹn ngào xúc động khi ban tổ chức công bố em không thể đến được vì lý do sức khỏe. Video clip đã giới thiệu quá trình em bắt đầu vẽ bằng hệ thống tay đeo và những khó khăn em phải trải qua để chiến thắng chính mình. Nhiều tiếng khóc sụt sùi thương cảm trong buổi lễ. Rồi những bức chân dung của bạn bè, anh chị em, cháu lần lượt hiện ra trên màn hình, những bức ảnh đồng quê em chỉ còn vẽ theo trí tưởng tượng của em.

Cô nhà báo trẻ lúc nãy ra phỏng vấn tôi về quá trình em nằm bệnh viện. Cuối cùng cô nói sẽ đăng bài lên báo lao động. Nhưng tôi khước từ. Tôi nói: “Chị không thể để em đưa chị lên mặt báo. Cứu Long là công việc của chị. Còn Long được như ngày hôm nay là nghị lực của em ấy. Chị không thể trở nên nổi tiếng vì nghị lực của một người tàn phế được”.  Sau đó báo lao động cũng không đăng bài phỏng vấn này.

Cuối buổi. Tôi tặng hoa cho mẹ em và dặn bà giữ gìn sức khỏe.

Ra về, lòng tôi ngổn ngang bao suy nghĩ về cuộc sống. Tôi không thể khẳng định được những gì sẽ đến với em và em sẽ tiếp tục sống như thế nào. Nhưng tôi tin em sẽ nỗ lực hết mình để sống tiếp với những bức tranh mà em dồn hết sức lực và tâm trí 10 năm trời mới có được!

Mời các bạn xem 3 bức tranh của em để cảm nhận tất cả những gì tôi kể lại. 

Còn tiếp.

Nguồn bài viết: Vo Thi Tuyet Nga (https://www.facebook.com/share/1ChoeaP4kB/)