Người thầy đặc biệt của tôi (Phần cuối)
Những khoảnh khắc đáng nhớ

Người thầy đặc biệt của tôi (Phần cuối)

Sau ngày triển lãm, tôi thường gọi điện hỏi thăm sức khoẻ của em và để hướng dẫn vệ sinh vùng cùng cụt cho em. Em phải vào viện một lần nữa để điều trị chỗ loét. Nhưng không phải cái gì ngành y cũng có thể giải quyết tốt được cho bệnh nhân, vì em đã chuyển vạt da 1 lần rồi nên việc làm lần 2 là khó khăn vì không còn "đất " để chuyển vạt da nữa. Bệnh viện chỉ điều trị ổn định vết thương rồi cho về.

Mồng 3 Tết năm 2010, tôi đến thăm và chúc tết em cùng gia đình. Trời rét cắt da cắt thịt, lại mưa phùn nên không khí càng lạnh hơn. Bước chân đến cửa nhà em, tôi giật mình sững sờ ngày tết mà nhà em cửa đóng then cài, chả nhẽ…

Tôi bấm chuông mãi mới thấy bố em ngó ra cửa, ông bảo "Long đi bệnh viện rồi". Rồi ông quay vào định đóng cửa. Tôi gọi với theo: " Em bị làm sao phải đi viện bác ơi, em nằm bệnh viện nào hả bác?". Không biết ông có nhận ra tôi không? ( vì tôi ít khi gặp ông ở bệnh viện, khi đến nhà chưa gặp bao giờ). Sao mà ông trả lời nhấm nhẳng thế: "Ở khoa thận, bệnh viện Thanh Nhàn!”.

Tôi rất bực nhưng tôi nghĩ cuộc đi thăm em là 1 việc cần làm. Không thể quay về. Tôi quyết đến bệnh viện Thanh nhàn tìm em. Ngày 3 tết, bệnh viện vắng vẻ, lạnh lẽo khác hẳn ngày thường. Trong các khoa, có nhiều giường bỏ trống. Tôi lên khoa thận, cả khoa tịnh không 1 bóng người. Chỉ có 1 giường phía trong, có 1 cái chăn bông xùm xùm. Không thấy em, tôi leo lên các phòng nhìn bảng tên bệnh nhân. Không có ai là Trịnh Long cả. Em ở đâu Long ơi? Giá mà gặp một nhân viên y tế nào để hỏi thì đỡ mất công.

Tôi lại quay xuống khoa Thận và tiến đến đống chăn kia. Thì ra có người nằm trong đó, chùm kín mít, còng queo. Tôi nhìn kĩ. Đó là em, đúng em. Tôi thảng thốt gọi: " Long ơi". Ba tiếng gọi em mới mờ mắt, đôi mắt lờ đờ, mệt mỏi, người em gầy khô đét. Da xanh nhợt nhạt. Râu ria tua tủa. Tôi không thể hình dung đươc đây là Long kiên cường ngày nào. Tôi nói chuyện với em. Thì ra em bị suy thận do nhiễm trùng tiết niệu nhiều lần (do đặt sonde tiểu). Em gầy guộc, xanh nhợt nhạt, chân phù , tay khô đét. Tôi xem niêm mạc trắng nhợt như mắt của người đã chết. 

Tôi bảo: “Sao đến nông nỗi này mà em không gọi chị"

Em nói: " Tình cảnh em ốm dầm dề thế này thì gọi cũng không giải quyết gì. Từ sau triển lãm em chỉ nằm thôi chị ạ”.

Nhìn em tiều tụy, cong queo, dúm dó, thiếu máu rất trầm trọng. Tôi xót xa quá, đang loay hoay định đi gặp bác sĩ trực thì chợt nhớ ra Bác sĩ Minh trước làm với tôi ở Spaul nay là giám đốc bệnh viện Thanh Nhàn. Tôi rút điện thoại gọi BS Minh. Minh hỏi tôi có việc gì mà vào viện, Minh đang trực lãnh đạo đây". Tôi mừng như chết đuối vớ được cọc. Tôi nói với  Minh, tôi sẽ lên gặp Minh để đề đạt một nguyện vọng.

Tại phòng giám đốc.Tôi nói với Minh tôi đi thăm bệnh nhân cũ chứ không phải thăm người nhà và khẩn khoản: "Đây là một bệnh nhân cũ của tôi, cậu ấy có 1 số phận thật đặc biệt. Tôi xin Minh xuống xem và cho em truyền máu. Nếu để qua 1 tuần nghỉ Tết thì em suy sụp lắm". BS Minh bảo "Được rôi, cứ ngồi đây, rồi sẽ giải quyết". Tôi sốt ruột nhắc đi nhắc lại bắt Minh phải hứa truyền máu cho em. Trước khi về tôi mừng tuổi em một lì xì trong đó có một hình Phật tôi mang từ chùa về mong trời phật phù hộ cho em được mạnh khỏe....

Bẵng đi mấy tháng sau, tôi sững sờ nghe tin em đã mất. Mọi suy nghĩ của tôi như dừng lại vài giây. Tôi xót thương em. Một con người kiên cường mà bạc phận. Đám tang đã qua được mấy ngày...

49 ngày sau ngày em mất. Tôi và BS Bùi Văn Giang (chẩn đoán hình ảnh) đến nhà thắp hương cho em. Nhìn di ảnh của em khói hương nghi ngút, tôi không khỏi nghẹn ngào, thương cảm. Mẹ em đứng đáp lễ. Đôi mắt sưng húp vì khóc thương con. Bà nói: "Thôi, cũng là một kiếp người, nó mất trẻ quá thì cũng xót, nhưng nó mất đi cho đỡ khổ, cho nó thanh thản cháu ạ".

Rồi bà kể lại cho tôi một chuyện bất ngờ. Đó là tình yêu của Long. Mấy tháng sau triển lãm, có một cô nhạc sĩ ở miền Nam cảm phục ý chí của em, đã đến thăm em. Cô đến thường xuyên và cuối cùng Long và cô gái đó yêu nhau cháu ạ, 2 đứa yêu nhau thắm thiết. Có hôm trời mưa, hẹn đến mà chưa đến được. Long nó làm thơ. Những câu thơ khắc khoải, cháy bỏng, đợi chờ, nhớ thương da diêt cũng như biết bao cặp đôi yêu nhau khác. Long nó yêu mãnh liệt lắm, cô lo là vì nó tàn phế thế, liệu có đi đến đâu hay dang dở. Con mình thế này yêu cô gái lành lặn thế thì làm khổ đời con gái của nó. Trái tim nhạy cảm của bà mẹ đã từng chăm con biết bao tháng ngày bỗng tan nát, không dám nghĩ xa hơn nữa. 

Bà lại nói tiếp "Chúng nó yêu thương nhau, quấn quýt nhau lắm cháu ạ. Tôi nghĩ thương con quá, thương cả cô gái kia. Chỉ có mừng, Long đã có và cảm nhận 1 tình yêu chân chính, một tình yêu lớn lao. Tình yêu mà suốt thời gian tuổi trẻ em không có, không dám nghĩ tới. Tình yêu đến đúng lúc Long không thể tiếp tục vẽ, Đó là động lực để Long sống tiếp kiên cường cho đến khi phải cấp cứu đến bệnh viện vì suy thận và suy hô hấp…

Vừa kể bà vừa khóc nức nở "Sao cũng là một đời người, mà con tôi nó khổ thế hả trời. Giá tôi chết thay được cho nó để nó được yêu thương thì tôi đỡ buồn, đỡ xót nó...". Trấn tĩnh một lúc, bà dẫn tôi ra chỗ góc nhà. Cái giường của em được xếp gọn vào 1 chỗ. Bà muốn gửi tặng cái giường này cho các bệnh nhân chẳng may bị liệt như Long tại bệnh viện Spaul. Tôi cảm ơn bà và hẹn sẽ mời khoa xương đến nhận giường. Rất tiếc, bác sĩ trưởng khoa đi công tác nên thủ tục lằng nhằng. Cái giường đó đã không được trở về bệnh viện Spaul mà được chuyển về bệnh viện phục hồi chức năng.

Có 1 chuyện liên quan đến bức tranh "Sự sống" mà tôi cần phải nói thêm. Khi con gái tôi đi học tại Pensylvania (Mỹ). Khi qua văn phòng của trường, con gái tôi bất ngờ khi thấy bức tranh Life của Long treo trên tường. 

Con gái tôi hỏi một thầy giáo, Nhưng thầy giáo của con tôi cũng không biết bức tranh này của ai, ở đâu. Con gái tôi đã kể lại câu chuyện của Long cho thầy giáo nghe. Thầy giáo của cháu nghe chăm chú và rất cảm phục Long. Tuy nhiên khi nói mẹ cháu là bác sĩ gây mê ở Việt Nam, thì ông bảo" chắc mẹ em giỏi lắm vì bác sĩ gây mê ở Mỹ lương cao nhất trong tất cả các ngành khác". Con tôi cười bảo" Mẹ em là bác sĩ gây mê ở Việt Nam, mẹ em chính là người bác sĩ đã điều trị cho họa sĩ này, nhưng ở Việt nam, bác sĩ gây mê nghèo lắm"...

Câu chuyện của Long đã theo con gái tôi sang một nước Mỹ to lớn, hiện đại bên kia bán cầu. Câu chuyện về em mà tôi kể cho các bạn cũng đã theo tôi cho đến tận bây giờ.

Kể lại câu chuyện này liên quan đến "Người Thầy đặc biệt". Đó chính là em. Long ạ. Em là thầy giáo của chị về tình yêu cuộc sống!.

Cám ơn tất cả những ai đã đọc và xúc cảm với câu chuyện này!


Mời bạn, xem thêm tác phẩm và tự bạch của Hoạ sĩ Trịnh Long: