Người thầy đặc biệt của tôi (Phần 2)
Những khoảnh khắc đáng nhớ

Người thầy đặc biệt của tôi (Phần 2)

Chiều 5.8.2009. 

Sau giờ làm việc, tôi đến Yết Kiêu để tham dự khai mạc triển lãm tranh của Long. Rất đông người tham dự sự kiện và hầu hết là các họa sĩ của trường mỹ thuật, gia đình, bạn bè Long và các nhà báo. Chắc chỉ có tôi và Bác sĩ Nghĩa (phẫu thuật viên) là ngoại đạo. Từ xa mẹ Long đã nhìn thấy tôi, bà bước ra cửa mời tôi vào phòng triển lãm. Bà mặc một áo dài màu tím, gương mặt bà rạng rỡ. Lần đầu tiên kể từ khi biết bà, tôi thấy bà có nét mặt tươi vui, rạng ngời như vậy. Bà giới thiệu tôi với một nhà báo nữ, rồi tay bắt mặt mừng với những người khác. Tôi xiết bao vui mừng đi vào tìm em...

Nhưng đúng như em nói , em không thể có mặt khai mạc triển lãm vì vết loét viêm tấy đỏ, đau đớn đến nỗi ngồi xe đẩy em còn không thể.

Cuộc khai mạc triển lãm mang tên "Life - Sự sống" diễn ra không khí trầm lắng, tất cả đều nghẹn ngào xúc động khi ban tổ chức công bố em không thể đến được vì lý do sức khỏe. Video clip đã giới thiệu quá trình em bắt đầu vẽ bằng hệ thống tay đeo và những khó khăn em phải trải qua để chiến thắng chính mình. Nhiều tiếng khóc sụt sùi thương cảm trong buổi lễ. Rồi những bức chân dung của bạn bè, anh chị em, cháu lần lượt hiện ra trên màn hình, những bức ảnh đồng quê em chỉ còn vẽ theo trí tưởng tượng của em.

Cô nhà báo trẻ lúc nãy ra phỏng vấn tôi về quá trình em nằm bệnh viện. Cuối cùng cô nói sẽ đăng bài lên báo lao động. Nhưng tôi khước từ. Tôi nói: “Chị không thể để em đưa chị lên mặt báo. Cứu Long là công việc của chị. Còn Long được như ngày hôm nay là nghị lực của em ấy. Chị không thể trở nên nổi tiếng vì nghị lực của một người tàn phế được”.  Sau đó báo lao động cũng không đăng bài phỏng vấn này.

Cuối buổi. Tôi tặng hoa cho mẹ em và dặn bà giữ gìn sức khỏe.

Ra về, lòng tôi ngổn ngang bao suy nghĩ về cuộc sống. Tôi không thể khẳng định được những gì sẽ đến với em và em sẽ tiếp tục sống như thế nào. Nhưng tôi tin em sẽ nỗ lực hết mình để sống tiếp với những bức tranh mà em dồn hết sức lực và tâm trí 10 năm trời mới có được!

Mời các bạn xem 3 bức tranh của em để cảm nhận tất cả những gì tôi kể lại. 

Còn tiếp.

Nguồn bài viết: Vo Thi Tuyet Nga (https://www.facebook.com/share/1ChoeaP4kB/)