Người thầy đặc biệt của tôi.
Những khoảnh khắc đáng nhớ

Người thầy đặc biệt của tôi.

Đó là họa sĩ Trịnh Long. Em không phải là thầy dạy vẽ của tôi, mà đó là một bệnh nhân mà tôi từng điều trị.

Ảnh 1: Họa sĩ Trịnh Long

Em là một họa sĩ , là giảng viên của trưỡng mĩ thuật, e vẽ đẹp, rất chăm thể thao. Năm 1999, em mới 29 tuổi. Khỏe mạnh, đầy ước mơ và hoài bão. Tưởng như tương lai sáng lạn đang đợi em ở phía trước.

Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp như ta mơ ước mà nó mang cả yếu tố bất ngờ, nhiều khi đẩy ta vào thế cùng đường, thậm chí là chết. 

Em không thể biết rằng, một tương lai u ám đã chờ đón em ngay ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời

Vào một ngày mùa thu. Em tập xà ngang, tuột tay ngã xuống, gập cổ. Gãy ngang C7 liệt tủy. Em rơi vào tình trạng sốc nặng, HA tụt và khó thở nặng và được đưa vào Xp cấp cứu.

Tôi tiếp nhận em và đặt nội khí quản cho thở máy vì em liệt hoàn toàn tứ chi và cơ hô hấp, không thể tự thở được. Em được chỉ định mổ cấp cứu. Cố định đốt sống cổ. Phẫu thuật viên là Trưởng khoa Chấn thương chỉnh hình (Học trò Phó giáo sư Bính).

Lại một lần nữa chúng tôi phải vật lộn để lôi em về với cuộc sống, cuộc kéo co giữa chúng tôi và thần chết có lúc không phân thắng bại. Chúng tôi như luôn đứng trên mỏm đá, chỉ cần không giữ vững thăng bằng sẽ rơi xuống vực. Em sẽ vĩnh viễn nằm xuống ở lứa tuổi đẹp nhất của đời nguòi.

Cuối cùng, chúng tôi cũng chiến thắng giành giật cuộc sống cho em nhờ sự giúp đỡ của một vị thần.... Đó chính là nghị lực phi thường của em và người mẹ tuyệt vời của em. Chúng tôi đã giành lại cuộc sống cho em.

Nhờ có kinh nghiệm của nhiều ca trước, nên dù còn biết bao khó khăn chúng tôi cũng cố gắng để cứu em bởi vì em còn quá trẻ, còn tràn đầy sức thanh xuân.

Em được thở máy cả tháng trời qua mở khí quản. Đờm rãi hút khò khè vì phản xạ ho của em cũng không còn, các điều dưỡng phải hút đờm rãi rất vất vả,  rồi bội nhiễm phổi, nhiễm khuẩn bệnh viện, sốt liên miên... Việc cai máy thở là cực kỳ khó khăn. Có đêm 2h sáng, nhân viên gọi tôi phải vào bệnh viện thay mở khí quản vì tắc ống. 

Tôi đã nhiều lần gặp ánh mắt muốn chối bỏ sự sống của em đầy van lơn tội nghiệp. Em ra hiệu với mẹ em 'Bảo chị Nga cho con chết đi". Sự tuyệt vọng với đôi mắt ầng ậng nước khiến tôi càng nung nấu quyết cứu em bằng được trong khi tôi chẳng có gì ngoài cái máy thở chính quy hiện đại, với hai cái tậm tịt. Chỉ dùng để giải quyết tạm thời cho bệnh nhân.

Người mẹ già của em hiền hậu, là cô giáo dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Cả tháng trời, bà không rời con nửa bước. Có bữa em không ăn, em muốn kết thúc số phận. Bà ngồi bên con tỉ tê thầm thì. Tôi không nghe được điều bà nói. Chỉ thấy đắng cay trong đôi mắt của bà, nhưng mỗi lần bà chăm sóc em. Tôi thấy ở bà một nghị lực phi thường, bền bỉ. Một tình yêu thương vô bờ bến với con trai bà, một thanh niên khỏe mạnh, cường tráng mà nay nằm bẹp một chỗ, tàn phế, chưa nói cái chết rập rình bất cứ lúc nào.

Bà kiên cường ngay cả khi nhìn con bà mỗi ngày một teo tóp, bất lực. Bác sĩ phẫu thuật giải thích cột sống đã được cố định nhưng phải chờ tủy hồi phục 10 ngày, 20 ngày, 1 tháng và lâu hơn nữa. Vậy nên cả em và mẹ đều tràn đầy hi vọng. Cho đến gần 1 tháng thở máy. Tay và chân em không có một dấu hiệu cử động nào. Em càng trở nên thất vọng.

Nhưng mẹ em thì không, bà luôn hi vọng và nhìn về phía trước, dưới bàn tay chăm sóc của bà, không một vết loét nào được xuất hiện. Bà thạo cho ăn qua sonde, tắm khô, trăn trở, massages cho con thành thục như một y tá thực thụ.

Khi tôi để bệnh nhân thở máy dài ngày, cũng không ít lời dèm pha khi dành máy thở cho bệnh nhân này mà không dành máy thở cho bệnh nhân khác có khả năng cứu sống hơn. Nhiều lúc tôi áp lực không biết phải làm thế nào? Không thể quyết định nổi. Vì rút máy là chấm dứt cuộc sống của em

Tôi đành phân công nhân viên bóp bóng ngắt quãng và hướng dẫn bệnh nhân tập thở. Sau nhiều ngày thất vọng, Long như suy nghĩ lại và quyết tâm hơn.

Tình yêu con của mẹ và tình yêu cuộc sống của em khiến em ngày càng mạnh mẽ. Một họa sĩ đầy nghị lực. Sau hơn 2 tháng hồi sức bền bỉ của tập thể khoa, của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Long đã có thể bỏ máy và tự thở đươc: từ 1h… 2h… 3h… nửa ngày… 1 ngày… 10 ngày rồi 1 tháng. Những tháng ngày vật lộn với bệnh tật hiếm khi Long cười. Em thạo với việc ra hiệu vì em bị mở khí quản, nói bằng ra hiệu chứ không thể nghe được. 

Cuối cùng, Long được ra viện. Em có 1 kiểu thở rất đặc biêt của người liệt cơ hô hấp, mà tôi không biết tả như thế nào?

Ngày ra viện, bà mẹ Long khóc nhiều hơn khi ngày Long nhập viện. Bà vui và tràn đầy hy vọng con bà hồi phục qua năm tháng tập luyện. Trời chắc không phụ bà. Cuộc tiễn Long ra viện rất ngắn ngủi. Nhưng tôi còn nhớ. Tôi cầm tay Long. Bàn tay em gầy guộc, teo hết các cơ gian đốt lúc nào cũng chực rơi xuống vì liệt. Tôi nói "Cảm ơn em. Chính em đã cho chúng tôi thêm nghị lực, thêm thấy giá trị của công việc chúng tôi làm. Chúc em may mắn bình phục!!!”

Bà mẹ nước mắt chứa chan đưa chúng tôi một phong bì 2 triệu. Tôi nhận và đưa cho em Nhung làm 1 bữa phở bò cho toàn khoa liên hoan. Còn 1 triệu cho vào quỹ (có nhận hối lộ).

Bẵng đi rất lâu, 10 năm sau tôi không còn nhớ đến Long nữa. Tôi còn cả một núi việc. Biết bao bệnh nhân đang chờ chúng tôi.

Bỗng 1 hôm, tôi bất ngờ thấy giấy mời “Trân trọng kính mới bs Nga dự triển lãm tranh của Họa sĩ Trịnh Long tại ....Yết kiêu.

Ảnh 2: Giấy mời dự triển lãm tranh của Họa sĩ Trịnh Long

Tôi lặng người. Mắt mờ đi vì xúc động. Tất cả kí ức về Long lại ùa về. Tôi không thể tưởng tượng em có thể vẽ như thế nào khi liệt tứ chi như thế. Đến các động tác cơ bản nhất là ăn, vệ sinh cá nhân đều phải trợ giúp, những cái tưởng như ai cũng làm được một cách đơn giản mà em cũng không thể làm được.( Em vẫn còn cái sonde bàng quang để dẫn nước tiểu).

Tôi quyết định đi thăm em trước khi cuộc triển lãm diễn ra. Tôi đưa theo con gái nhỏ để cho cháu gặp Long và chứng kiến nghị lực phi thường của một Long 10 năm qua.

Một số hình ảnh khác về Họa sĩ Trịnh Long:


P/s. Tôi chỉ muốn viết về thân phận của những người mà tôi đã gặp như 1 sự tri ân tới họ.

Còn tiếp ( vì dài quá). Huhu 


Nguồn bài viết: Vo Thi Tuyet Nga (https://www.facebook.com/share/1ChoeaP4kB/)