“Tại sao Việt Nam chưa sinh ra một Elon Musk hay một Steve Jobs?”
“Tại sao Việt Nam chưa sinh ra một Elon Musk hay một Steve Jobs?” Rồi “làm thế nào để Việt Nam có một Steve Jobs ư?”
Vậy thì tôi cần phải giải quyết một câu hỏi còn hóc búa hơn nữa là “ Tại sao nước Mỹ chưa từng sinh ra một Trần Hưng Đạo, một Hồ Chí Minh, hay một Võ Nguyên Giáp…..?”
Mỗi dân tộc lớn lên trong một dòng lịch sử khác nhau, rõ ràng là không phải dân tộc nào cũng được giao cùng một bài toán, và tất nhiên không phải dân tộc nào cũng để lại dấu ấn theo cùng một cách. So chiều cao của một ngọn núi với độ sâu của một dòng sông vốn đã là một phép đo hơi có chút nghịch ngợm đấy nhé hê hê.
Nước Mỹ của Steve Jobs là một nước Mỹ đã tích lũy hàng trăm năm vốn liếng khoa học, công nghệ và thị trường. Nước Mỹ của Elon Musk là một nước Mỹ sở hữu những trường đại học hàng đầu, những quỹ đầu tư khổng lồ nhất thế giới và một hệ sinh thái mà chỉ một ý tưởng táo bạo có tỷ lệ khả thi nhất định cũng có thể tìm thấy hàng triệu đô la để thử nghiệm.
Trong khi đó, lịch sử Việt Nam phần lớn lại là lịch sử của việc giữ mái nhà khỏi bị cuốn đi trong giông bão. Có những dân tộc dành nhiều thế kỷ để chế tạo tàu vượt đại dương, nhưng cũng có những dân tộc lại dành nhiều thế kỷ để chống chọi với những đoàn quân vượt biên giới. Một bên thì tích lũy vốn cho tương lai, còn một bên nhiều khi chỉ cố giữ lấy ngày mai thôi.
Nếu giả sử đặt một cậu bé ở thung lũng silicon và một cậu bé ở đồng bằng Bắc Bộ thế kỷ XIX cạnh nhau, có lẽ điều đáng ngạc nhiên không phải là vì sao người này trở thành Steve Jobs mà người kia không trở thành Steve Jobs. Điều đáng kinh ngạc hơn cả nằm trong câu hỏi là “tại sao cái dân tộc nhỏ bé của cậu bé thứ hai vẫn có thể tồn tại được đến bây giờ sau hàng thế kỷ bị các cường quốc mạnh nhất thế giới thay phiên nhau cố gắng tìm cách san phẳng và giày xéo, không những thế dân tộc của cậu ấy còn đường hoàng đĩnh đạc bước vào thế kỷ XXI với nguyên vẹn tên gọi của mình?”
Nhưng cũng không nên vì thế mà tự ru ngủ bằng quá khứ, bởi vì lịch sử là lời giải thích chứ không phải giấy chứng nhận miễn trừ trách nhiệm. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình được nửa thế kỷ rồi thì câu hỏi “bao giờ Việt Nam có Elon Musk?” vẫn là một câu hỏi đáng suy nghĩ đấy. Chỉ có điều là thế này, có lẽ ta không cần một Elon Musk thứ hai đâu, cũng không cần một Steve Jobs phiên bản tiếng Việt, vì thế giới đâu thiếu những bản sao, việc Elon Musk được như chính Elon Musk ngày hôm nay cũng là vì ông ý không bao giờ định trở thành một Albert Einstein thứ hai. Chính vì vậy mà điều đáng mong hơn cả là “bao giờ xuất hiện một người Việt nào đó tạo ra những điều vĩ đại mà Elon Musk chưa từng nghĩ tới, giải quyết những vấn đề lớn mà Steve Jobs chưa từng gặp phải”, và người đó lại mang trong mình kinh nghiệm sống của chính dân tộc này.
Tre không cần hóa thành sồi để chứng minh mình mạnh mẽ như cây cổ thụ, tre chỉ cần xanh và quật cường như chính Tre thôi. Và nếu một ngày nào đó, từ mảnh đất này xuất hiện một con người làm thay đổi thế giới, có lẽ điều thú vị nhất sẽ là: người ấy không bao giờ giống Elon Musk, cũng chẳng giống Steve Jobs đâu.
Người ấy chỉ có thể giống chính mình mà thôi…..
Trích nguồn: FB anh hàng xóm
Bài viết gần đây
QUA ẢI NAM QUAN
Chương trình Sala - Lào Cai 2026: Kết nối và lan tỏa yêu thương đến vùng cao biên giới
Những ngày đầu tháng 6/2026, chương trình "Sala - Lào Cai 2026: Kết nối và lan tỏa yêu thương" đã diễn ra tại tỉnh Lào Cai, mang theo những hoạt động y tế nhân đạo và hỗ trợ giáo dục ý nghĩa dành cho trẻ em vùng cao c nhiều khó khăn.
Người thầy đặc biệt của tôi (Phần cuối)
Người thầy đặc biệt của tôi (Phần 2)
Người thầy đặc biệt của tôi.
Một tai nạn gãy cột sống cổ năm 29 tuổi từng khiến họa sĩ Trịnh Long liệt tứ chi, phải thở máy suốt nhiều tháng và đối mặt ranh giới sinh tử. Nhưng bằng nghị lực phi thường cùng tình yêu thương bền bỉ của người mẹ, anh đã vượt qua biến cố, trở lại với hội họa.