Đời sống

Tản mạn Paris - Phần 2

Ngày xuất bản: 2/9/2026

APHP là hệ thống bệnh viện của toàn Paris bao gồm gần 40 bệnh viện, nơi tiếp nhận hàng triệu bệnh nhân mỗi năm. Ngoài là nơi khám chữa bệnh, các bệnh viện này đều liên kết với các trường đại học gọi là bệnh viện trường đại học (CHU-centre hospitalier universitaire) đào tạo đại học và sau đại học, trong đó có đào tạo nội trú cho các bác sỹ nước ngoài (FFI- Faisant Fonction d'Interne) nay là DFMS và DFMSA.

Ngày đầu quay lại Paris, mình tranh thủ qua thăm thầy mình ở Bệnh viện Beaujon, nơi mình học DFMSA và cũng mời thầy tham dự hội nghị CTCH Việt Nam. Thầy vui vẻ nhận lời và hỏi có bạn nào nói tiếng Pháp không thì bên Pháp cũng sẵn sàng nhận nhưng mình nói hiện giới trẻ ít sử dụng tiếng Pháp nên vẫn chưa tìm được ai.

Ảnh: BS Vũ Anh chụp cùng các BS ở Bệnh viện Beaujon

Thế hệ sau mình rất nhiều bạn giỏi tiếng Anh nhưng cơ hội đi các nước nói tiếng Anh mà bạn được thực sự làm việc, được điều trị, được phẫu thuật khá là khó khăn. Trong khi ở Pháp thì mình được làm việc thật sự, có lương hàng tháng, thậm chí có cả nhà ở miễn phí... Các sinh viên khối Pháp ngữ (AUF) của Trường đại học Y Hà Nội sau vài năm học nhiều khi lại bỏ cuộc, không theo hệ Pháp ngữ quả thật rất là phí. Mình nghĩ trong bối cảnh đào tạo nội trú nhiều như hiện nay, việc tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp là khá khó khăn, sự cạnh tranh cũng dựa trên nhiều yếu tố. Nếu chưa kiếm được công việc ngay, các bạn hoàn toàn có thể phấn đấu đi học FFI, không những mình có cơ hội nâng cao kiến thức, trao dồi bản thân mà còn có công việc, có lương. Sau đó thì có 2 con đường, 1 là bạn thi chuyển đổi để làm việc tại Pháp, 2 là về Việt Nam với 1 tấm bằng giúp cho CV của bạn đẹp hơn, nhiều lựa chọn việc làm hơn. Chưa kể, việc đi châu Âu còn giúp bạn mở mang nhiều thứ về văn hóa, sự tự tin, du lịch ... Với lại, có ai cấm các bạn học cả tiếng Anh và Pháp đâu, vì nó cùng gốc La tinh mà.

Nếu các bạn sinh viên thực sự sớm suy nghĩ về con đường này thì mình nghĩ cũng là 1 cách để tới đích. Rõ ràng chúng ta không sợ đi, chúng ta chỉ sợ đi mà không có đích hoặc không đến được đích mà thôi.