QUA ẢI NAM QUAN
Tuy nhiều lần đi nước ngoài nhưng đây là lần đầu tiên mình đi sang một nước láng giềng và qua biên giới chứ không phải bằng máy bay. Lần đầu tiên mình thấy trình độ ngoại ngữ của mình về số không, cộng với việc bị phá sóng điện thoại tại khu nhập cảnh vào Trung Quốc thì khả năng giao tiếp đã chính thức về số âm.
Ảnh 1: Hữu Nghị Quan (Ải Nam Quan)
Sáng thứ sáu, khách du lịch chật cứng trước cửa để thông quan, cảnh xếp hàng lê thê đến mức mình đã nghĩ hay là ta lại lộn lại về Hà nội thôi. Mồ hôi mồ kê, đang lúc không biết làm sao thì có 1 chị trung niên, khoảng 50 tuổi, ăn mặc kiểu người dân lao động, chắc thấy mình ngơ quá, hỏi em đã làm khai báo y tế chưa, đưa hộ chiếu đây chị làm cho, phải làm trên wechat.
Ảnh 2: Du khách xếp hàng qua cửa thông quan
Bán tín bán nghi, ngần ngừ mấy vụ lộ thông tin cá nhân nên mình chưa đưa. Chị bảo: "yên tâm, không lừa đâu mà lo". Nghĩ bụng thôi cùng lắm thì đi về, mình cũng đưa hộ chiếu cho chị. Cuối cùng thì cái máy của chị cũng không được do mạng quá chậm. Không bỏ cuộc, chị đó đi mượn đến 4 cái máy điện thoại khác nhau mới có thể khai báo xong cho mình. Chị bảo: "Thôi cố làm cho em, không em xếp hàng mấy tiếng lên nó lại đuổi ra thì khổ lắm. Em đứng vào hàng này luôn đi, coi như cùng đoàn, chị đưa em qua". Vậy là mình qua cửa khẩu trong có hơn 1 tiếng thay vì không biết bao giờ mới qua.
Chẳng biết làm gì để cảm ơn, mình bảo: "Em làm ở bệnh viện Việt Đức, nếu có cần gì về y tế, hãy nói với em, em sẽ giúp". Chị chia sẻ rằng chồng bị tai nạn, cũng đã mổ trên viện mình cách chục năm, nhưng hiện đang đi tập tễnh do khớp háng, nếu có thể thì chị đưa chồng lên nhờ em khám giúp. Mình vui vẻ nhận lời.
Hôm nay mình biết thêm một nghề mới, đó là xách đồ thuê qua cửa khẩu. Cửa khẩu Hữu Nghị dài khoảng 2 km đi bộ, với những người có nhiều hành lý, họ sẽ thuê những người này xách đồ cho họ. Mỗi lần khoảng 100 đến 150k. Mỗi ngày được 3, 4 chuyến, vậy là đủ ăn và nuôi con đi học. Ra khỏi cửa khẩu, mình rút trong ví ra tờ 500k, đưa 2 tay cho chị và cảm ơn, chị không nhận, mình đành bảo không có chị thì em lỡ hết việc, em hết sức biết ơn, chị nhận cho em vui, chồng chị em vẫn giúp đỡ bình thường, không có gì thay đổi cả.
Trên đường mình nghĩ nếu đặt hoàn cảnh ngược lại, mình có thể giúp được họ như vậy không. Trong cuộc sống, có những điều tử tế khiến người ta thật sự bất ngờ. Cũng trên đường sang Nam Ninh, mình tình cờ đọc bài viết của 1 bác sỹ, trong đó cũng có một câu khiến mình suy nghĩ: "Liệu sau 10 năm làm nghề, ta có còn nhìn nhận bệnh nhân như con người không ? Bởi vì, nghề y không chỉ thử thách kiến thức của mình. Nó thử thách cả nhân cách, lòng kiên nhẫn, sự tử tế và khả năng giữ mình không trở nên lạnh lùng sau quá nhiều mệt mỏi". Bài viết này mình sẽ chia sẻ sau còn câu trả lời của mình: " Đa phần là có, nhưng cũng có những lúc mình không làm được".
Bài viết gần đây
Chương trình Sala - Lào Cai 2026: Kết nối và lan tỏa yêu thương đến vùng cao biên giới
Những ngày đầu tháng 6/2026, chương trình "Sala - Lào Cai 2026: Kết nối và lan tỏa yêu thương" đã diễn ra tại tỉnh Lào Cai, mang theo những hoạt động y tế nhân đạo và hỗ trợ giáo dục ý nghĩa dành cho trẻ em vùng cao c nhiều khó khăn.
Người thầy đặc biệt của tôi (Phần cuối)
Người thầy đặc biệt của tôi (Phần 2)
Người thầy đặc biệt của tôi.
Một tai nạn gãy cột sống cổ năm 29 tuổi từng khiến họa sĩ Trịnh Long liệt tứ chi, phải thở máy suốt nhiều tháng và đối mặt ranh giới sinh tử. Nhưng bằng nghị lực phi thường cùng tình yêu thương bền bỉ của người mẹ, anh đã vượt qua biến cố, trở lại với hội họa.